HỎI ĐÁP

Suy nghĩ về cái tôi và cái mới trong văn học – Redsvn.net

Cốt lõi của sáng tạo nghệ thuật là tự tạo. Cái tôi là tiền đề của sự đổi mới và là thước đo sự sáng tạo của tác giả.

Suy nghĩ về cái tôi và cái mới trong văn học

Bạn đang xem: Cái tôi trong văn học là gì

Cái tôi đích thực, nổi lên như một giá trị văn hóa, được nhân bản hóa một cách đậm nét. Tiếng nói riêng ấy, dù được thể hiện dưới hình thức nào, vẫn “ngân vang tất cả những gì thuộc về nhân loại”, thuộc về thời đại, thuộc về đất nước. Trong văn học, cái đẹp không thuộc về bản ngã khép kín, ốc đảo lạc loài, cũng không thuộc về bản ngã cá nhân cực đoan khước từ những giá trị cao cả do “cái tôi” sinh ra. Phạm trù cái “tôi” vừa minh họa cho sự tiến bộ, vừa quy định cá tính sáng tạo của văn học, sáng tạo ra cái mới, tìm cái mới đã trở thành nhu cầu thẩm mỹ của nhà văn. Chính khát vọng “tồn tại” này đã tạo nên sự dấn thân của tác giả. Tất nhiên, không phải cái mới nào cũng thuộc về “cái tôi của người sáng tạo”, nhất là khi một nhà văn, nhà thơ chưa tìm thấy chính mình, chưa biết mình là ai, và mọi thứ chỉ là sự thật đối với anh ta. Thử nghiệm và tìm ra con đường của bạn.

Trong bức tranh đen tối đó, tại một khoảnh khắc nào đó, thật kỳ lạ và bất ngờ, – như Bergson nói, “đột nhiên một tia sáng …” Vào lúc đó, một sức mạnh giống như tia chớp xuất hiện những ý tưởng mới. “—Một tác phẩm được sinh ra. Người nghệ sĩ không nên giới hạn trong một vài mô hình, mà phải biết mong muốn tạo ra một tác phẩm có giá trị. Để làm được điều này, không có cách nào khác: nỗ lực đổi mới, tìm kiếm những cách thể hiện độc đáo của nghệ thuật, để khám phá sự khác biệt Một cách để khám phá và thể hiện cuộc sống bằng hình ảnh. “Dấu hiệu của tài năng là khả năng mô hình hóa một tác phẩm và do đó tạo ra các quy tắc hoàn toàn mới cho nghệ thuật”, Kant nói. Tuy nhiên, đôi khi cái được gọi là “mới” có thể trở nên mơ hồ và không ổn định. các hệ quy chiếu khác nhau dẫn đến các định giá khác nhau.

Nhiều người khẳng định rằng thơ ca lãng mạn có một quan niệm thẩm mỹ mới: con người là tiêu chuẩn của cái đẹp, con người là trung tâm của vũ trụ. Ta lại thấy thước đo cái đẹp này có từ thời Nguyễn Du: “Ngày vui ngắn chẳng tày gang”, trước đó Viên Cối còn táo bạo hơn: “Bóng trâm ngọc / Gương sông có vòi-Lăm-vông”. Do đó, có hai vấn đề sau đây. Trước hết, tính độc đáo của văn học không hoàn toàn do đánh giá mang lại, tự nó là giá trị khách quan, là kết quả của sự sáng tạo không mệt mỏi của người nghệ sĩ. Thứ hai: không thể phân biệt ‘tính cách’ với ‘tính mới’, mặc dù chúng có bản chất gần gũi và thường gắn liền với nhau, có mối liên hệ nhân quả.

Mới là biểu hiện của đổi mới, nhưng đổi mới không chỉ tạo ra cái mới, đổi mới còn có thể tạo ra cuộc cách mạng vĩ đại với xu hướng tích cực: thoát khỏi những giá trị thẩm mỹ lạc hậu, lỗi thời; bổ sung, làm phong phú thêm kho tàng giá trị thẩm mỹ dân tộc. Vì vậy, tìm kiếm cái độc đáo và tìm kiếm cái mới của nó là công việc nghiên cứu lịch sử sáng tạo về vẻ đẹp của nhà văn và sự hoàn thiện của nghệ thuật. Phải có một “lượng” nhất định cái mới và chúng cùng nhau tạo thành một vẻ đẹp, một nét riêng. Cái mới ở dạng cảm quan là vẻ đẹp bên ngoài. Cái mà chúng ta bắt gặp và nhận ra đầu tiên là cái “mới” chứ không phải “tính năng độc đáo”. Tất nhiên, không phải ai cũng có khả năng nhìn ra “nhân cách”. lu, che lan vien, han mac tu, luu trong lu, xuan dieu, dinh hung, huy xa … moi. Nhưng chính cái “tôi” không làm họ tan biến trong bức tranh thơ mộng lãng mạn đương thời. Nắm được “phong”, “gió” của từng thi nhân trong bản hòa tấu hiện đại ấy đòi hỏi tài hoa và sự tinh tế, thích hoài niệm.

Tiêu chí cho “cá tính” là tính độc đáo không thể lặp lại, mức độ hoàn thiện thẩm mỹ cao. Chân lý của những cái mới là đi chệch khỏi chuẩn mực, đi ngược lại chuẩn mực. Muốn thấy cái mới phải so sánh với cái cũ, cái truyền thống trong văn học. Để nhận ra “cá tính riêng” và khẳng định vẻ đẹp của chính mình, chúng ta phải so sánh mình với người khác, thậm chí so sánh cái mới này với cái mới khác. Nếu một cái gì đó mới xuất hiện ở tầm vĩ mô, hình thành một thời đại văn học mới, một trào lưu mới, một trào lưu sáng tạo mới, thì “nhân cách” sẽ hình thành nên cái tôi của người sáng tạo và giúp chúng ta phân biệt thế giới. Nghệ thuật này và thế giới nghệ thuật khác cũng không thể lẫn lộn với các vị tướng.

XEM THÊM:  Từ Chỉ Sự Vật Là Gì Lớp 2, 3? Ví Dụ Từ Chỉ Sự Vật?

Trẻ sơ sinh được sinh ra vì một nhu cầu thẩm mỹ nhất định phải chịu sự thử thách của thời gian. Tất nhiên, tính bền vững mới như một tiêu chí, một minh chứng xác đáng cho cuộc tìm kiếm, mới là câu trả lời khẳng định bản lĩnh cần có của những gương mặt văn học. Nó cũng liên quan đến thực hành, và cần phải đánh giá đầy đủ xem thứ này có phải là mới hay không. Sản phẩm mới vừa là một phạm trù thẩm mỹ vừa là một phạm trù lịch sử. Cái mới trong văn học, hiểu theo nghĩa rộng, không chỉ là cái có “tương lai”, nó định hướng cho sự tiến bộ của văn học và mở ra những khuynh hướng mới, những trào lưu mới trong sáng tạo. Cái mới là tất cả những gì nảy sinh trong môi trường xã hội mới, đối lập với cái cũ.

Tham khảo: Sinh năm 1978 Mệnh gì? Tuổi Mậu Ngọ hợp Tuổi nào & Màu gì?

Nhưng cái cũ không nhất thiết cản trở sự tiến bộ của văn học: nhiều cái cũ mang dấu ấn văn hóa của một thời đại đã qua, dấu ấn cá tính sáng tạo của tác giả, và trở thành “kinh điển”. Đầu tiên, cái cũ rất quen thuộc. Nó gần gũi và đôi khi trở thành một truyền thống văn học. Cái mới thực sự bao giờ cũng thể hiện một cái tôi văn hóa, một cái tôi sáng tạo cụ thể. Cái tôi là thước đo chính xác nhất cho mọi giá trị văn học. Phép biện chứng của nó không có gì mới không kế thừa cái cũ, tiếp thu cái cũ, cải tạo cái cũ. Trong văn học (và những gì diễn ra trong đời sống xã hội) cái mới này luôn được thay thế bằng cái mới khác. Zhenxin đại diện cho sự phát triển cao của nghệ thuật, hoàn thiện bản thân trở thành một hình mẫu, nó không chỉ thuộc về hiện tại, mà còn thuộc về văn hóa nghệ thuật trong tương lai. Đó là một thứ mới của thời đại, không phải là một thứ lỗi mốt nhanh chóng biến mất.

Mới cũng có xu hướng sửa đổi bản thân để biến thành vẻ đẹp. Nếu cái đẹp là hình ảnh hài hòa, thì cái mới sinh ra từ mâu thuẫn. Phạm trù cái đẹp tốt cho sự tĩnh lặng, vì nó phải đạt đến một mức độ nhất định mới có cái đẹp, và phạm trù mới tốt cho sự vận động: “mới” phải là thừa. Đẹp và mới không phải lúc nào cũng giống nhau.

Không phải mọi thứ mới đều là sản phẩm của cảm xúc thẩm mỹ lành mạnh, tình cảm đạo đức chân chính. Mục tiêu cuối cùng của những điều mới là hình thành cái tôi. Khả năng bật ra những điều mới là tùy thuộc vào bản ngã. Người nghệ sĩ có “cá tính” trong cách thể hiện, phát hiện và cấu trúc tác phẩm nhưng phải liên tục đổi mới, nếu không sẽ lặp lại, nhàm chán.

Cao Fan đã nói trong “Thơ tư duy”: “Cái mới không phải là cái không đạt được. Làm mới cái đã có cũng là một phương pháp sáng tạo … Cái mới trước hết là cái mới trong tư tưởng, tâm tư, tình cảm của nhà thơ” (văn 11 -1993). Đúng là người xưa thường nói văn chương dựa vào nghệ thuật. Vì vậy, tính mới của bài thơ bắt nguồn từ dụng ý của tác giả. Hơn nữa, lời kể của trữ tình luôn biến đổi trong tương quan với mọi hoàn cảnh và vị trí của tác giả. Vì vậy, sự xuất hiện của thơ mới là điều tất yếu.

Yếu tố nào được làm mới là tùy thuộc vào quan niệm văn chương của tác giả. Không thể đi đến thái cực để khẳng định rằng nội dung là yếu tố đầu tiên cần được làm mới. Tác giả của sử thi “Fan Tan” đã đưa ra một ví dụ sinh động và thuyết phục: các tác phẩm kinh điển của Guofeng, Da Ya và Tie Ya đều được làm giàu bằng ý chí và trái tim của nhà thơ. Do đó, họ sáng tạo văn học vì nội dung (tình yêu), trong khi những người giàu có ở thế hệ sau “tranh giành danh lợi bằng những lời nói khoa trương” vì hình thức sáng tạo nội dung.

Xuân Diệu từng khẳng định trong một lần gặp gỡ các nhà văn trẻ ở Hải Phòng: “Xét cho cùng, thơ không chia thành cũ và mới, chỉ có hay và dở. Ai bảo nguyễn trai là viết” tuổi già tóc bạc, râu bạc trắng / ánh sáng xanh, mắt xanh “Khi nào thì già đi? Cái tốt luôn luôn mới, cái xấu bị đào thải ngay khi chúng mới sinh ra, nó cũ và thế thôi.” Cái lạ của cái cũ tạo ra thú vui thẩm mỹ trong sáng tạo, đó là được độc giả đánh giá cao, và hiển nhiên cũng có những cái mới. new, theo phép thuật của mùa xuân, là một lớp giá trị, không phải là một thực thể, vì vậy để biết phần tử nào được gọi là mới, nó phải được đặt trong một hệ thống nhất định. Cái mới không phải lần đầu người đọc biết mà là lần đầu tiên tác giả khám phá, sáng tạo. Đây là kết quả của một sự chuyển động trong văn học.

XEM THÊM:  Tài khoản 3751 tại kho bạc là gì

Nhà văn tạo ra vẻ đẹp. Sứ mệnh của anh là trân trọng và tôn vinh cái đẹp, tìm kiếm cái đẹp trong đời sống xã hội, thiên nhiên và tâm hồn. Vẻ đẹp trong văn học cổ là vẻ đẹp của sự hài hòa, vẻ đẹp của sự hoàn thiện, vẻ đẹp của sự thước đo và thuần khiết, vẻ đẹp gắn liền với sự lệ thuộc và ổn định, vẻ đẹp của quá khứ, hài hòa với thiên nhiên. bản chất vũ trụ. Nghệ thuật cổ điển tin rằng vẻ đẹp của con người được phản ánh trong trí tuệ. Chủ nghĩa đa cảm, Chủ nghĩa lãng mạn tin rằng vẻ đẹp nằm ở sự chân thành và cảm xúc của trái tim. Vẻ đẹp của văn học bao gồm từ vẻ đẹp thiêng liêng đến vẻ đẹp thế tục, từ vẻ đẹp lý tưởng của thời đại đến vẻ đẹp cá nhân, vẻ đẹp nhân cách; từ vẻ đẹp không thể có được của con người (vẻ đẹp hư ảo) đến vẻ đẹp mà con người có thể chinh phục được. cuộc sống này, từ vẻ đẹp khái niệm đến vẻ đẹp khách quan. Lỗ Tạ cho rằng: “Nhìn thấy cái đẹp là bắt nguồn từ tình cảm của nhà văn”.

Khi cái cũ không còn đáp ứng được nhu cầu thẩm mỹ đa dạng của con người, cái mới xuất hiện trong văn học và cái cũ được thay thế bằng cái hiện đại. Vì vậy, tính mới trong văn học trước hết là một quan niệm thẩm mỹ.

Nếu không có năng khiếu thẩm mỹ và nhu cầu sáng tạo, người nghệ sĩ khó có thể tạo ra những tác phẩm mới có giá trị thẩm mỹ. Việc khám phá ra một giá trị mới của cái đẹp, một trạng thái mới hay vai trò và số phận của cái đẹp; khám phá những xu hướng vận động mới trong cuộc sống để đạt đến sự hoàn thiện, bản chất con người – đó là những khám phá phi thường trong thế giới văn học.

Tham khảo: Đi tìm màu son đỉnh nhất trong dòng son Romand Hanbok Project đình đám

Chẳng hạn, Xuân Diệu ngạc nhiên, vui mừng khi biết về thiên đường nơi hạ giới, nhà thơ cảm thấy cuộc đời vẫn xanh tươi, thơm ngát, thắm đượm tình xuân. Hezhen nhìn thấy “tình dang dở là đẹp”, và sau đó nhìn thấy cảnh đẹp trong thần tiên. Nguyên cho rằng con người của thien luong là đẹp, còn thach lam cho rằng sắc đẹp là khát vọng đổi đời trong cái ao phẳng lặng, tăm tối. Đối với những người đàn ông cao, người đẹp phải biết giữ vững cá tính trước cái đói, môi trường sống tốt là thứ phải nuôi dưỡng tài năng nảy nở, nâng đỡ ước mơ cao cả của con người, hay chí ít cũng phải đảm bảo những điều kiện tối thiểu của cuộc sống con người. Một cuộc sống lương thiện. Theo cách nhìn của người nghệ sĩ này, “sắc đẹp cứu rỗi loài người”, nhưng ở góc nhìn của nhà văn khác, những người đẹp và tài năng thường gặp khốn khó. Có người còn miêu tả rằng nhan sắc thường mang đến tai họa “thiên hạ thống trị”. Nhiều nhà văn chỉ ra vẻ đẹp của bản chất con người thông qua lòng nhân ái và chủ nghĩa anh hùng.

Tính mới của văn học thể hiện ở hình tượng nghệ thuật. Không có gì mới trong văn học khác xa với một hình ảnh. Chức năng chính của hình ảnh là phản ánh hiện thực khách quan. Vì vậy, những nhân vật mới xét cho cùng cũng là những nhân vật xã hội mới được tác giả khám phá. Nhưng văn học không nhất thiết phản ánh những gì đã xảy ra, nó phản ánh những gì có thể hoặc nên có trong thực tế, tất yếu xảy ra theo xu hướng lịch sử. Vì vậy, hình tượng nghệ thuật mới là hình tượng chứa đựng lý tưởng thẩm mỹ mới.

Văn học không tìm kiếm tài liệu có sẵn, văn học tạo ra hoặc chọn lọc tài liệu cần thiết cho chính nó. Một chủ đề mới xuất hiện, bộc lộ một phạm vi hiện thực mới mà tác giả khám phá và thể hiện. Đề tài mới trong văn học luôn gắn liền với tâm lý sáng tạo và thói quen làm việc mới. Những nhà Nho rơi vào trạng thái hoài niệm không ngờ sẽ chọn đối tượng của lòng mình, khác với những nhà Nho ẩn dật “ngoảnh mặt làm ngơ” với chính trị; những nhà Nho nghiệp dư và trọng tài có những lĩnh vực quan tâm khác với việc thực hành Nho giáo, và họ có cơ hội Đưa vào thực hành các đạo đức đã học ở ngưỡng cửa.

XEM THÊM:  Lịch âm 12/8, âm lịch hôm nay Thứ Sáu ngày 12/8/2022 tốt hay xấu? Lịch vạn niên 12/8/2022

Cùng một chủ đề, nhưng mỗi nghệ sĩ tiếp cận và đặt câu hỏi khác nhau do hệ quy chiếu, thế giới quan, sự hiểu biết, tầm nhìn và khả năng cảm thụ không khớp. Cách xử lý mới làm thay đổi ý nghĩa của các nhân vật và – nói chung – tạo ra những hiệu quả nghệ thuật mới, thu hút người đọc. Mỗi nghệ sĩ có một cách lựa chọn, miêu tả và thể hiện con người khác nhau, và thế giới nghệ thuật có logic nội tại của riêng nó – dựa trên sự hiểu biết về thế giới con người. Thực ra, vấn đề của con người văn học mới là quan niệm mới của nghệ sĩ về con người và cách giải thích thế giới.

Mối quan hệ thẩm mỹ giữa tác giả và hiện thực luôn thay đổi có ảnh hưởng lớn đến hoạt động sáng tạo nghệ thuật. Không sớm thì muộn, các nguyên tắc sáng tác sẽ được điều chỉnh, và các phương pháp sáng tác mới sẽ xuất hiện. Để tạo ra nội dung mới trong tác phẩm văn học, chủ thể sáng tác cần có những phẩm chất mới, như tư duy nghệ thuật mới. Sự chuyển đổi từ mô hình tư duy này sang mô hình tư duy khác đã đánh dấu sự xuất hiện của một thứ mới trong văn học: một kiểu tác giả mới.

Nội dung quy định hình thức. Nội dung mới điều chỉnh hình thức của nó theo cơ chế nghệ thuật nhất định, tạo ra những yếu tố hình thức mới phù hợp với chúng. thể loại văn học, và do đó luôn luôn “nằm ngoài hệ thống”. Vì vậy, cái mới trong văn học có thể được biểu hiện như sự xuất hiện của một phong cách mới, hoặc cũng có thể chỉ là sự biến đổi, cách tân bên trong phong cách. Tính mới của văn học còn là địa vị của phong cách trong đời sống văn học. Ví dụ, ở Trung Đông, thể loại tiểu thuyết bị coi là văn học “lề đường” và không liên quan gì đến chủ nghĩa hòa bình của Nho giáo. Nhưng cuốn tiểu thuyết đã giành được vị trí xứng đáng của nó trong văn học hiện đại. Vì vậy, trong khi văn học tiểu thuyết ngày càng chiếm ngôi vương thì văn học coi trọng chức năng hành chính, chức năng tín ngưỡng, tôn giáo ngày càng xa rời trung tâm của văn học. Sự đổi mới của thể loại văn học phụ thuộc vào sự tìm tòi sâu rộng của tác giả về phương tiện nghệ thuật, ngôn ngữ và cấu trúc. Chính sự đổi mới của các quy luật cấu trúc đã mang lại cho công việc “những chức năng khác nhau, những sức mạnh khác nhau và những nhiệm vụ khác nhau” (iu.n. tynhianov).

Hình thức ảnh hưởng đến nội dung. Hình thức chính là “tổ chức nội dung bên trong”, thể hiện những ý tưởng và khái niệm nhất định. Không thể nhìn nhận một cách máy móc, đơn giản và chiều dọc rằng nội dung được làm mới trước, dần dần nội dung sẽ tìm ra một hình thức mới để có thể truyền tải đầy đủ thông tin mới của nghệ sĩ đến người đọc. “Không bao giờ có một nội dung phi vật thể, và không bao giờ có một nội dung phi vật thể” (Từ điển Triết học). Hình thức của tác phẩm là nội dung, sáng tạo nội dung, lựa chọn nội dung phù hợp với nó. Là hình thức tổ chức tác phẩm theo những quy luật thể loại nhất định. Nội dung mới làm sai lệch cách diễn đạt ít nhiều. Sự đổi mới về hình thức của tác phẩm sẽ làm phong phú thêm nội dung phản ánh, tính mới của nội dung từ đó có môi trường phát triển tốt. Các nhà văn cũng có cơ hội “mở rộng và đào sâu các ranh giới của việc chiếm lĩnh và giải thích nhận thức về thực tại” trong khi tạo ra các tác phẩm nghệ thuật sắp đặt. Vai trò và địa vị của người nghệ sĩ trong nền văn học dân tộc trước hết thể hiện ở sự đổi mới về hình thức thể hiện.

Như báo trần thị khánh / văn nghệ đã đưa tin

Xem thêm: Bia và nước táo ép lên men, loại nào tốt hơn?

Vậy là đến đây bài viết về Suy nghĩ về cái tôi và cái mới trong văn học – Redsvn.net đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Onlineaz.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button