HỎI ĐÁP

Chất vàng mười của thiên nhiên là gì

Bạn đang tìm tài liệu để Phân tích Mẫu Vàng Người Lái Đò Sông Lớn ? Nếu không đọc thêm, hãy đọc bài “Người lái đò trên sông lớn” của Ruan Tuấn để biết văn học giới thiệu những bài phân tích hay nhất về đồng tiền vàng mười.

Mời các bạn cùng tham khảo!

Bạn đang xem: Chất vàng mười của thiên nhiên là gì

<3

* Mười Vàng là gì?

Vàng trong cái gọi là “Mười vàng của người lái đò Dahe” là từ được sử dụng bởi Ruan Tuan, không phải theo nghĩa đen, mà chỉ vẻ đẹp và sự quý giá của thiên nhiên và tài năng của người lao động. Sông núi hùng vĩ, thơ mộng. Như vậy đã truyền tải đến người đọc một thông điệp: phẩm chất của hiền tài phải như vàng cần luyện trong lửa.

Trong Người lái đò trên sông vĩ đại , tác giả đã miêu tả thành công chất vàng mười bằng cách miêu tả nhân vật người lái đò chinh phục thiên nhiên.

Phân tích ví dụ điển hình nhất về số vàng thứ mười của người lái đò trên sông Great

Tây Bắc hùng vĩ với vẻ đẹp quý giá của thiên nhiên, con người càng quý hơn trong quá trình chinh phục thiên nhiên. Chất vàng mười trong Người lái đò trên sông vĩ đại đã được tác giả miêu tả thành công khi vẽ nên hình ảnh người lái đò.

Nhân vật người lái đò được Nguyễn Hòe xây dựng như một tượng đài nhân dân. Đây là hình ảnh của một con người hết sức bình thường, không tên, không tuổi, không quê quán, hoạt động trong một môi trường khắc nghiệt và khốc liệt.

Người lái đò đã gần bảy mươi tuổi, mặt mũi phờ phạc, chân lúc nào cũng khuỵu xuống như đang ôm máy xới, giọng nói sang sảng như xối xả. Đầu ông ta bạc phơ, nhưng vẫn vuông vức, dáng người cao ráo, gọn gàng như sừng, mun … Lúc làm việc, người lái đò trông như một người đàn ông dày dạn, am hiểu sông nước. của tôi.

Người qua đường, qua ngòi bút của Tuân Tuấn, đã trở thành linh hồn bất diệt của dòng sông này. Ông đã được mô tả là một người lái thuyền trong hơn một thập kỷ. Sự hiểu biết của ông về chủ đề chinh phục cũng được phản ánh trong ký ức sống động của ông về bảy mươi ba thác nước, mỗi thác đều dốc.

Phẩm chất vàng mười của người lái đò sông Đà được thể hiện qua vẻ đẹp của người lao động. Sông Đà như một bản hùng ca bất tận, anh thuộc lòng từng dấu câu. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyên Thuần đi theo dòng thác và lúc cầm lái trên sông. Tất cả đều là những bàn thắng vàng mười của người lái đò Dajiang. Những người lái phà làm việc trong những điều kiện khó khăn và thử thách. Nguyễn tuấn đặt nhân vật của mình trong hoàn cảnh như vậy để nhấn mạnh và làm nổi bật bản chất vàng mười của người lái đò sông nước, cũng như bản lĩnh và sự khéo léo của người lao động ngay cả trong những điều kiện sống khắc nghiệt nhất. Đó là một trận chiến gian khổ, một trận thủy chiến trên tuyến đầu của Sông Lớn.

Một thác nước nguy hiểm với nhiều trận chiến, nhiều tình tiết, rất nhiều mồ hôi, giống như một trận chiến nguy hiểm và chết chóc không thể vượt qua nếu không có trí tuệ và lòng dũng cảm. Số vàng trên người lái đò sông vẫn hiện diện ngay cả khi người thợ bị thương, người lái đò ở đây vẫn cố nén vết thương, hai chân vẫn kề sát bánh lái mà chiến đấu.

Phẩm chất vàng mười của người lái đò Đà Giang còn thể hiện ở phong thái của một bậc thầy tài hoa. Nhiếp Tuấn cung kính nói: “Đây là người lái phao.” Luật Dahe vốn đã khắc nghiệt, bởi vì một chút bất cẩn, một chút bất cẩn, cũng sẽ dẫn đến mất mạng. Có những mối nguy hiểm ở khắp mọi nơi trong đoạn sông này. Là một người lái đò trên sông lành nghề, anh ta hiểu rõ về quy luật của đá trong nước và nắm chắc về thần sông — thần đá. Vì vậy, mỗi khi vào cuộc, người lái đò luôn bình tĩnh, mưu trí, sáng suốt như một vị tướng tài ba. Cái ngàn vàng của người lái đò sông Đa là tài năng nghệ thuật của người lao động vùng Tây Bắc này.

Có thể thấy, Người đưa phà mang vẻ đẹp của một người lao động hiện đại: giản dị, khiêm tốn nhưng vô cùng mạnh mẽ, uy nghiêm và rực rỡ. Đây là những con người lao động làm chủ thiên nhiên, cuộc sống và công việc. Có thể nói, điều thể hiện vẻ đẹp của người lái đò chính là sự tinh tế, sắc sảo của những người lái đò vàng mười của sông Đà Giang trong tác phẩm của Nhiếp Tuấn.

Một biểu tượng cho vẻ đẹp tự nhiên của vùng đất Tây Bắc là hình ảnh hùng vĩ của Sông Lớn. Vẻ đẹp của nó phản ánh rõ nét phẩm chất của người lái đò Dahe. Sự hung dữ, sức mạnh và sự hùng vĩ của thiên nhiên được tái hiện trong vẻ đẹp của dòng sông lớn.

Với địa hình ấn tượng “hai bên đá tạo thành”, lòng sông “kín như bưng”. Dahe có vẻ oai vệ, nhưng nó đầy bạo lực và ác độc. Sử dụng một loạt các mô phỏng và nhân cách hóa, nguyen tuan phong Dahe là một con thủy quái hung dữ.

Ngoài tính cách hung bạo đến nguy hiểm, Dahe còn có một vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình. nguyễn tuấn nhân hóa dòng sông như một cô gái Tây Bắc vừa hoang sơ vừa quyến rũ. Đó là sự mềm mại của nước sông, với sự thay đổi của mùa, màu nước cũng thay đổi theo nhiều cách, từ “dòng sông chảy như áng tóc trữ tình” hay “xanh ngắt”, rồi đến “chín đỏ”. …

Phẩm chất vàng mười của người lái đò ở Dahe không chỉ nằm ở vẻ đẹp trữ tình của Dahe mà còn ở vẻ đẹp vô cùng dịu dàng. “Bờ sông hoang sơ như bờ sông tiền sử, bờ sông hồn nhiên như truyện cổ tích xa xưa…”. Không chỉ vậy, khung cảnh hai bên sông cũng ấm áp, tươi vui và sôi động.

Người lái đò trên sông lớn là sự kết tinh phong cách nghệ thuật và những quan điểm, tư tưởng chủ đạo, đặc sắc nghệ thuật của Tuân Tuân sau Cách mạng tháng Tám. Tác phẩm cũng phản ánh phẩm chất vàng mười của người lái đò Đại sông, cũng như tác giả quan niệm “bất cứ động tác nào đạt đến trình độ điêu luyện, kỹ thuật đều có thể gọi là nghệ sĩ”.

Với nhà văn, những người lao động bình thường cũng có thể trở thành nghệ sĩ, hình tượng lớn, miễn là họ làm việc hết mình để phục vụ đất nước. Có thể thấy, chất vàng mười trong “Người lái đò trên sông lớn” đã được tác giả thể hiện rất rõ trong tác phẩm.

» Xem thêm:

  • Người lái đò sông lớn phân tích hình ảnh sông lớn

    Những nét đặc sắc về nghệ thuật của văn xuôi Người lái đò trên sông

    Một số bài báo về Người lái đò Dahe thể hiện sự cảm nhận phẩm chất mười jin qua vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Tây Bắc

    Mẫu 1 :

    Xem thêm: Đi công tác tiếng Anh là gì? – Từ vựng và một số đoạn hội thoại cần thiết

    Người lái đò da diết ” là một đoạn văn xuôi tự nhiên của Doãn Tuấn trong “Sông Đà” (1960). Đây là một thành quả nghệ thuật tuyệt đẹp của Tuấn Rân trong chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958, trong đó tác giả có dịp sống với người nghệ sĩ đã sống trong ông vào thời điểm thân thuộc và thú vị nhất của cuộc đời. Anh cảm nhận được “miếng vàng thử lửa thứ mười” của những người lao động bình thường giữa cảnh sông nước hùng vĩ và thơ mộng. Nói “sáng tác là bài ca về vẻ đẹp của người lao động trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa” là đúng, nhưng trong ngòi bút tài hoa của Tuân thì hình tượng tiêu biểu là người lính lái xe vừa là anh hùng. Một nghệ sĩ tài năng trong nghề của mình.

    Trong các tác phẩm của ông, dù trước hay sau Cách mạng Tháng Tám, nhân vật chính luôn được ông khắc họa là những con người đặc biệt, những nghệ sĩ tài năng. Hình ảnh người lái đò cũng không ngoại lệ. Khi đọc tác phẩm, chúng ta bị ấn tượng đầu tiên bởi ngoại hình của anh ấy:

    “Hai tay anh ấy buông thõng như một cây sào, và chân anh ấy luôn co lại, như thể anh ấy đang ôm một thân cây trong tưởng tượng. Giọng anh ấy lớn như tiếng nước trước khi chảy xiết, và đôi mắt anh ấy lấp lánh như thể anh ấy đang cố gắng tìm một bến tàu xa xăm trong sương mù … “

    Vóc dáng khỏe khoắn như thanh niên 18, 20 tuổi:

    “Một người đàn ông gần bảy mươi tuổi với cái đầu hình hộp tựa vào thân hình cao gầy như cây mun sừng … Ông ta giơ hai tay lên, những cánh tay trẻ trung mạnh mẽ che đi cái đầu trọc lóc. Không ai có thể lầm tưởng rằng họ đang đứng trong trước một người đàn ông bên ngoài bến tàu chính bên sông. “

    Tác giả viết những dòng này không chỉ để giới thiệu về ngoại hình của một người mà còn ca ngợi sự cống hiến và lòng yêu nghề của người đó. Chỉ có những người yêu nghề, bền bỉ với nghề, chở khách trên dòng sông hùng vĩ bao năm mới có được dấu ấn nghề nghiệp như vậy. Đây là phong cách viết độc đáo của Ruan Tuan, anh luôn nén chặt những câu văn của mình với rất nhiều lời muốn nói. Ngôn ngữ chứa đựng trong từng câu nói của tác giả.

    Nhưng mô tả vật lý là không đủ. Ở người lái đò còn ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu về một người từng trải với nghề này. Anh là linh hồn bất diệt của dòng sông này. “Trên sông lớn, ông lên xuống, trở lại hơn một trăm lần, kéo người chèo thuyền sáu mươi lần.” Kinh nghiệm này còn được thể hiện qua trí nhớ siêu phàm của ông. Trí nhớ này được tôi luyện rất cao bằng cách tận mắt ghi nhớ cẩn thận 73 thác nước, như ghim chặt tất cả các dòng chảy của một thác nước nguy hiểm. Không chỉ vậy, đối với người lái đò, dòng sông như một bản anh hùng ca, biết hết những dấu chấm than, dấu câu, thậm chí cả những đoạn xuôi dòng. Tác giả hỏi, người lái đò đã bảy mươi tuổi, làm nghề mười mấy năm, nhưng ở ông, vẻ kiên cường không hề thay đổi. Anh vẫn tự tin: “Tôi bỏ nghề lâu rồi, nay lên xuống thác ghềnh, dám tranh tài với bạn cùng thuyền ở nhiều châu lục, có lãnh thổ mở rộng ra sông lớn, sông lớn. .Có sự linh hoạt để trở về ăn mừng. Đoàn công tác của trung ương đã khảo sát toàn bộ khúc sông ngược xuôi, đến tận biên giới Trung Quốc.

    Nhưng quan trọng nhất, ông lão lái đò được khắc họa rõ nét nhất qua trận thủy chiến với Sông Lớn. Vẻ đẹp của sức mạnh của người lái đò đối lập với vẻ đẹp của dòng sông kỳ vĩ. Kinh nghiệm thôi là chưa đủ, đối với Dahe, bất cứ ai có thể chế ngự được nó đều cần sự can đảm, dũng cảm, thông minh, nhanh nhẹn và cả sự quyết đoán. Nguyền tuấn đặt nhân vật của mình vào một tình huống gay cấn, nơi tất cả những phẩm chất đó đều bộc lộ ra ngoài, nếu không muốn nói là phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Đây là dụng ý ban đầu của tác giả khi viết nên hình tượng người lái đò, phẩm chất dũng cảm, gan dạ, ngoan cường chỉ bộc lộ khi chủ thể gặp khó khăn, nguy hiểm. Giả sử người lái đò được bao bọc bởi cảnh quan sông nước thơ mộng, trữ tình thì hình tượng sẽ phát triển theo một hướng khác, trở thành một nghệ sĩ say mê, một thế giới hòa lẫn với nhân vật Nguyễn trước cách mạng. Ở đây, người lái đò trở thành người hùng trong sử thi vượt thác của người nghệ sĩ. Đây là một thác nguy hiểm chết người, xảy ra nhiều, nhiều lần, địch liền vạch mặt kẻ thù số một, sức đá sau lưng, bộ mặt của đồng đội và dã tâm ác độc. , đá tiền thủ đoạn xảo quyệt với nhiều người để tạo thành một thế lực hùng mạnh, đông đảo, hung dữ, xảo quyệt. Dahe phân công công việc cho từng hòn đảo, và họ chuẩn bị một bản đồ tin đồn với ba loại vi khuẩn. Một con virus có 4 cửa tử và 1 cửa sinh. Sóng đánh thẳng, tiếng nước ầm ầm làm gãy mái chèo vũ khí của người lái đò, nhưng anh ta vẫn vững tay chèo bằng hai tay. Kết quả là, những con sóng đe dọa, hung hãn và hiếu chiến hơn, như thể quân đội đang liều mạng. Nước dính chặt vào thuyền như có một vật gì đó túm chặt lấy thắt lưng người lái đò, người lái đò lăn lộn trong dòng nước. Khi Dahe tung đòn chí mạng vào kẻ thù, người lái thuyền không hề run tay mà cố gắng băng bó vết thương, chân vẫn nắm chắc bánh lái, sắc mặt tái nhợt, ra lệnh rất ngắn gọn và tự giác. , hóm hỉnh như một người chỉ huy, và chèo lái con thuyền vượt qua những mầm mống và chướng ngại vật. Sau khi tiêu diệt vi khuẩn đầu tiên, anh lái con thuyền vượt qua vòng vây thứ hai. Con vi rút thứ hai thêm rất nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền, cửa sinh được bố trí lệch về phía hữu ngạn, rất quỷ quyệt và xảo quyệt, tự nhiên nó mạnh như dã thú. Bốn năm tên lính thủy đánh bộ bên trái cửa nước lao ra, nhử thuyền vào đoàn tử thủ. Nhưng người lái đò đã nắm chắc mánh khóe của thần sông và thần đá, không chút nghỉ ngơi, người lái đò đã nắm lấy bờm sóng, nắm chắc dòng nước, lao thẳng vào. Cổng sinh chạy chéo về phía cổng đá. Thật điêu luyện. Hiệp ba ít cửa ải hơn, rạch chết bên tả, sông giữa quân phòng ngự. Một người lái đò và sáu người leo núi, trong bản chất hung dữ, họ dường như là một người rất nhỏ bé, ít ỏi, mệt mỏi. Nhưng không, ông già cứ như một cựu chiến binh, một người từng trải, trong trận chiến, con tàu của ông đã đi thẳng qua cửa giữa. Thuyền đi qua cửa đá, cánh đóng mở. Vút vút, vút lên, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong, con thuyền giống như mũi tên tre, xuyên hơi nước nhanh chóng, vừa xuyên thấu vừa tự động quay đầu. Đây là kết thúc. Tác giả không tiếc công sức miêu tả trận thủy chiến giữa ông già lái đò và sông lớn. Hàng loạt động tác nhanh và mạnh: tăng tốc, lao thẳng, đánh một chiều, đâm xuyên, đâm nhanh… Sự kết hợp giữa nhịp độ nhanh, câu văn căng thẳng, những câu văn dồn dập gợi lên một trận giáp chiến. Một người sống, một người chết. Hơn nữa, nghệ thuật thư pháp tương phản được sử dụng rất nhuần nhuyễn trong tác phẩm, hình thành nên hai phe đối lập nhau: một bên là bản chất tàn bạo, hung bạo, hai bên là bản chất nhỏ nhen, đầy dã tâm của con người. Bản lĩnh, lòng dũng cảm và khả năng chinh phục thiên nhiên kỳ thú. Người lái đò trong tay chỉ có một mái chèo “như gậy trong thác đổ”, như một vị tướng bất khả chiến bại, đột phá thành.

    Bằng bút mực tài hoa và sự uyên bác, am hiểu nhiều lĩnh vực như thể thao, võ thuật, quân sự …, Nhiếp Tuấn đã biến một câu chuyện bình thường thành một bản anh hùng ca, biến anh thành một người lính lái xe. Một người lái thuyền bình thường đã trở thành anh hùng, một nghệ sĩ chèo thuyền chuyên về nghệ thuật leo ghềnh và vượt thác. Anh vừa là anh hùng, vừa là nghệ sĩ – người làm vườn, tiêu biểu cho hình ảnh người lao động trong sự nghiệp xây dựng xã hội chủ nghĩa. Không chỉ cô Đào trong truyện ngắn Mùa thu của Nguyễn Kai, người xung phong lên Điện Biên xây dựng nông thôn mới, không phải chỉ những “thanh niên tuổi đôi mươi” mới thấy những Hướng đi của cuộc đời Dù có xa cũng sẽ về. ”Cùng với họ, Người lái đò Dahe đã góp phần tô đậm và nâng cao vẻ đẹp, phẩm chất của người lao động. Xây dựng chủ nghĩa xã hội trong những năm đầu. 55-60 tuổi.

    Quả thật, vẻ đẹp của “Ba mươi chất vàng thử lửa” trong lòng người phương Bắc đã được Viên Tuấn phát hiện trên một con sông khuất nẻo. Nếu Đại học Thiên Hà trong các tác phẩm của Ruan Duan là “kẻ thù số một của loài người”, thì sự tôn trọng giá trị sức lao động của con người trong các tác phẩm của tác giả cũng vậy. Phải nói rằng “văn xuôi là bài ca về vẻ đẹp của con người lao động trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa” quả là sâu sắc. Tác phẩm này sẽ mãi là bản hùng ca hào hùng đi cùng năm tháng.

    Mẫu 2 :

    Trong thế giới văn chương rộng lớn, người nghệ sĩ nhỏ bé như hạt bụi bay đi tìm vàng giữa cuộc đời bộn bề. Cùng với Nguyễn Jun, thứ vàng anh tìm được trong chuyến hành trình gian khổ là thứ vàng mười của thiên nhiên, ở đó anh đã tô đậm thêm “thứ vàng mười thử lửa” trong tâm hồn người lao động. Điều đó được thể hiện qua bài Người lái đò trên sông vĩ đại đặc biệt được nhấn mạnh qua hình ảnh người lái đò.

    Văn chương là dòng cảm xúc thường trực trong lòng người nghệ sĩ, chính những dòng cảm xúc ấy thôi thúc người viết tìm về cội nguồn đề tài, cầm bút sáng tạo. Mỗi tác phẩm ra đời là cả một quá trình thai nghén, người nghệ sĩ phải lặn lội vào đại dương bao la của cuộc đời để tìm cảm xúc nên sự ra đời của mỗi tác phẩm là cả một quá trình gian nan. Cũng như Nhiếp Tuấn, “Những bài văn tế non sông” là một thành quả nghệ thuật đẹp đẽ về cuộc hành trình gian khổ và thú vị của ông trên vùng đất Tây Bắc rộng lớn và xa xôi. Lúc này, anh chụp được cảnh tượng khiến cảm xúc không kiềm chế được, đó chính là vẻ đẹp tâm hồn của người lao động, đôi mắt tinh tường như nhìn thấu tâm hồn ấy qua vẻ đẹp của thiên nhiên. “Thử lửa” được ông thể hiện qua nhân vật người lái đò trong “Người lái đò trên sông lớn”. Trong ngòi bút tinh tế của Tuân Tuấn, dường như nhân vật nào cũng trở nên mới lạ và độc đáo, và hình tượng người lái đò là một anh ấy “đã trải qua những thăng trầm của cuộc đời”. Một nhân vật điển hình của “Mười Vàng”.

    “Vàng mười” ở đây chính là vẻ đẹp tâm hồn của người lao động, nghĩa là người lái đò, vẻ đẹp ấy đã được thử thách bằng con mắt tinh tường của Thước Tuân bằng lửa. Nóng chảy. Trong các tác phẩm của mình, Tuân Tuấn đã dựng nên hình tượng người lái đò với hai nhân vật: dũng cảm và tài hoa như một nghệ sĩ, hai nhân vật đối lập làm nổi bật phong cách nghệ thuật của Tuân Tuân.

    Khi bước chân vào tác phẩm, tôi thấy ngay nhan đề “Người đưa đò trên sông vĩ đại”. Ở đây, tác giả miêu tả và làm nổi bật con sông lớn nhưng đây không phải là trọng tâm của tác phẩm mà là người lái đò mà ông muốn hướng đến. Ông miêu tả con sông lớn một cách sâu sắc, vừa để làm nổi bật hình ảnh người lái đò, vừa để tác giả sử dụng vẻ đẹp nội tâm ẩn chứa trong bóng dáng nhỏ bé ấy. Nếu sông lớn hiện ra với vẻ đẹp hùng vĩ, người lái đò dũng cảm chinh phục thì sông Đác-lơ mang vẻ đẹp thơ mộng, hiện ra người lái đò tài hoa, nghệ thuật. ở người lái đò.

    Lòng dũng cảm và sự ngoan cường của người lái đò đã được thể hiện một cách sinh động trong trận thủy chiến với Sông Lớn. Ở đây, tác giả đề xuất sự đối lập giữa người lái đò và sông lớn. Người lái đò là một ông già ốm yếu, sáu tay chèo như que tre, nhưng phải đối mặt với sóng gió, nước chảy muốn nuốt chửng người lái đò. Nhưng với lòng dũng cảm và sự kiên trì của mình, anh đã dũng cảm bước về phía trước. Sông hung dữ, chia thành nhiều đợt, có mưu lược riêng, giai đoạn đầu có 4 cửa chết và 1 cửa sinh, nhưng cửa sinh nằm ở tả ngạn. Cửa tử, kênh sinh ở giai đoạn này là nằm ở vị trí đá giữa sân. Nhưng đôi mắt tinh tường, đòn nào cũng nhanh nhẹn, có lần Dahe liên tục tấn công người lái đò khiến người lái đò bị bịt miệng, chúng đâm sầm vào mạn thuyền như sắp ngã. Mặc dù rất mệt nhưng anh ta da Người lái đò xanh xao, nhưng anh vẫn quyết tâm Giữ vững mái chèo và tiếp tục chiến đấu.

    Là một người lái đò, nhưng anh ấy nhớ những con sóng, những vách đá và thậm chí từng dấu phẩy và dấu chấm, như một bản anh hùng ca, nên không ai có thể làm anh ấy bối rối, kể cả sông lớn. Dữ dội làm sao. Bị tấn công liên tục, người lái đò tay nắm chặt mái chèo và lao thẳng lên như một vị tướng chỉ huy một con ngựa. Trên dòng sông lớn, những hàng đá xếp thành ngổn ngang, cõng người lái đò, nhưng với sự khéo léo của mình, anh đã vượt qua một cách êm thấm. Là người làm nghề chèo thuyền vượt thác, người lái đò không lạ gì những trận thủy chiến trên sông như thế này. Tuy nhiên, ở ông Ẩn dường như có vẻ đẹp của người lao động, mang sắc thái lao động cần cù của người nông dân Việt Nam, “cục vàng mười” được phát hiện qua con mắt tinh tế của Nguyễn Tuân, một phát hiện mới mà người viết đã bỏ qua. Với phát hiện mới này, ngòi bút của Nguyễn tuấn càng trở nên độc đáo hơn.

    Không chỉ vậy, “Vàng Mười” còn được Nguyễn Tuân miêu tả thành người nghệ sĩ tài hoa trong “Người đưa đò”. Nó như một viên ngọc trai ẩn sâu trong tâm hồn mà chỉ những nhà văn chân chính mới có thể nhìn thấy được. Văn chương phải có tâm hồn. Vì vậy, nhà văn luôn đi tìm những gì ẩn sau một tâm hồn khác, như Viên Minh Châu đã từng nói: “Nhà văn phải là người tìm thấy viên ngọc ẩn trong tâm hồn con người”. Ở nguyễn tuấn, không chỉ có những nghệ sĩ như anh mới được gọi là nghệ sĩ, có những người hàng ngày làm việc, nỗ lực hết mình, họ cũng là những nghệ sĩ thực thụ. Anh đã sử dụng nghệ thuật chèo thuyền để chèo thuyền vượt thác và trở thành một nghệ sĩ thực thụ. Nghề nghiệp mà ông đã làm là một nghề bị coi thường và bị coi thường trước cuộc cách mạng. Nhưng qua đây, Nguyễn Jun cũng đã cho chúng ta thấy đây không chỉ là một nghề thực thụ, anh đang âm thầm làm, tận tụy với cách mạng, công việc hàng ngày của anh. Kiếm sống để lo cho cả gia đình. , không những thế còn làm đẹp cho xã hội. Trước tác phẩm ấy, anh như một vị anh hùng chính nghĩa đánh tan quân thù, tìm lại được tiếng vang và sự uy nghiêm.

    Chính lúc đó người lái đò còn thể hiện vẻ đẹp tài hoa của nghệ thuật chèo, đó là sau trận thủy chiến, anh lái đò lại sa vào hố, nhưng mỗi lần đi anh đều bị trói lại. lưng của anh ta. Nó không chỉ cho biết thời gian đã qua mà còn gợi nhớ về quê hương, mảnh đất nơi họ sinh sống. Trong hang động tối tăm và lạnh lẽo đó, anh ta đốt lửa, và tất cả những gì anh ta thấy là khói của con sông lớn. Người nông dân xuất hiện với tài quan sát tinh tường, hóa thân thành thần sông, khiêng chiếc thuyền nhỏ, như vị tướng giữa non sông uy nghiêm. Cũng chính tại bầu bạn với những người như hắn, Thủy Quái Đại Lục mới khuất phục được, mới thấy được Nhiếp Tuấn phát hiện ra một vẻ đẹp như vậy, một loại mỹ mạo khó có thể nhìn thấy lần thứ hai.

    Vẻ đẹp của người lái đò qua nét văn của Tuân Tuấn thật mềm mại và đẹp đẽ. Vẻ đẹp ấy do thiên nhiên tạo nên, như một bức chân dung ba chiều đứng trên sông lớn. Chất vàng mười mà ông phát hiện ra là một nét độc đáo mà chưa một nhà văn nào tiếp xúc được. Qua tác phẩm Người lái đò của Tuân cho thấy một con người lao động linh hoạt, là một điển hình chinh phục thiên nhiên, mai sau, tự nhiên sẽ khuất phục con người, phục vụ nhân dân. Nguyễn tuân sâu vào tác phẩm siêu phàm tạo nên nét độc đáo của tác phẩm.

    Xem thêm: Thủ công mỹ nghệ là gì? Các mặt hàng thủ công mỹ nghệ?

    Thành công của đoạn trích một phần cũng do sáng tạo nghệ thuật. Nghệ thuật linh hoạt, lời văn phong phú, hình ảnh hấp dẫn. Cách miêu tả cảm động, cùng với việc sử dụng phép ẩn dụ, hoán dụ, nhân cách hóa, đối lập đã làm nổi bật phong cách của Ruan Tuan và tác phẩm “Jing Huo Ten Jin” của anh.

    Ở cuối bài viết, điều đọng lại trong lòng người đọc là hình ảnh những người công nhân chèo thuyền, đây là hình ảnh đẹp của Nguyễn Obedi làm chủ đề sáng tác của mình. Điều này đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người lái đò như một biểu tượng của sự cần cù, siêng năng, hy sinh vì quê hương, đất nước của người lao động Việt Nam. Nó cũng phản ánh tình yêu thiên nhiên và con người của tác giả.

    Ví dụ 3 : Cảm nhận sắc vàng của sông núi Tây Bắc qua hình ảnh con sông lớn.

    nguyen khoa diem đã từng viết trong “Bài hát vỉa hè lý tưởng dài”:

    Ồ, sông ở đâu ra

    Nhưng khi về nước, tôi bắt đầu ca hát

    Mọi người đến hát khi chèo và kéo thuyền qua thác nước

    Gọi hàng trăm màu trên hàng trăm hình dạng sông …

    Sông ngòi Việt Nam được tạo thành từ hàng trăm nghìn con sông lớn nhỏ. Từ những con sông đồng bằng cung cấp phù sa màu mỡ cho đến những con sông vùng cao có tiềm năng thủy điện, tất cả đều mang một vẻ đẹp riêng. Nhà văn Nguyễn Jun, một đời theo đuổi cái đẹp, đã bị cuốn vào một dòng sông đặc biệt: Dòng sông Lớn. Vẻ đẹp của sông nước được Nhiếp Tuấn ca ngợi là “thứ vàng mười của sông núi Tây Bắc”.

    Vàng mười không chỉ đẹp mà còn rất quý. Có lẽ vì thế mà tác giả gọi Dahe là “cục vàng thứ mười”. Sông lớn rất đẹp, nhưng nó có một vẻ đẹp rất khác, trước hết nằm ở hướng dòng chảy của nó. Mở đầu tác phẩm, Ruan Tuan trích dẫn hai bài thơ của Ruan Guangbi:

    Chúng tôi đang ở trong lớp nước

    Đường Dajiangdu North

    Tất cả các con sông đều chảy theo hướng đông, sông lớn chảy theo hướng bắc và chỉ có sông chảy về hướng bắc. Có lẽ vì vậy mà dòng sông mang hai tính cách riêng biệt: hung bạo nhưng cũng rất trữ tình.

    Sông lớn trước hết là sông nhiều thác, nhiều ghềnh. Sự uy nghiêm của nó được thể hiện qua những tảng đá ven biển được xây dựng thành các bức tường thành. Những bức tường thành cao đến mức “mặt sông ở đó đến trưa vẫn chưa có mặt trời”. Thậm chí, nó “nghẹn lòng sông như nghẹn cổ họng”. Ở đây, Nhiếp Tuấn đã sử dụng rất thành công bút pháp liên tưởng và so sánh, tái hiện độ cao của vách đá và bóng tối khủng khiếp của dòng sông. Tiếng gầm sông cũng réo rắt, quanh năm gầm thét, “nghe như tiếng đòi nợ thuê”. Ghềnh hát ghềnh của “nước chống đá, đá chống sóng, sóng ngược gió”. Người đi phà qua đây phải hết sức cẩn thận, nếu không thuyền sẽ bị lật ngay lập tức. Tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ khiến dòng sông trở nên hung bạo và chảy xiết. Con sông hung bạo cũng vì cái heo hút chết người của nó. Họ như những cái giếng bê tông đổ xuống sông chuẩn bị làm móng cầu, có lúc “thở kêu như cổng bị ngạt” và có khi “ho như vừa đổ dầu sôi vào”. Hút nước vốn đã đáng sợ, và các tác giả thêm vào nỗi khiếp sợ của họ bằng những từ như “thở, khóc, sặc, cười khúc khích.” Trong phần này, nguyễn tuấn sử dụng kiến ​​thức từ điện ảnh, âm nhạc, hội họa đến kiến ​​trúc để miêu tả sự tráng lệ và tàn khốc của Đà Nẵng. Có thể nói, ông là người đầu tiên so sánh nước với lửa: “Ngàn trâu gầm rừng, rừng trúc trăm đốt”. Nước và lửa, hai thứ mang tính hủy diệt này luôn xung đột với nhau, và giờ đây, trong thiên tài của Nhiếp Tuấn, chúng đã trở thành hai yếu tố cùng nhau tạo nên sự kỳ vĩ của thác nước. Giọng Thủy nghe “như than vãn, rồi van xin, đôi khi thách thức, mỉa mai”. Tác giả đã nhân cách hóa dòng sông, biến nó thành một sinh vật tương phản, luôn gầm rú và gào thét những âm thanh ghê rợn.

    Sự hùng vĩ của dòng sông không chỉ nằm ở thác nước mà còn nằm ở những “vi khuẩn microlithic” nguy hiểm. Các tác giả đã chia đá ở đây thành ba loài vi khuẩn microlithic. Vòng đầu tiên là “trung tuyến” với 4 cửa tử và 1 cửa sinh, nằm ở tả ngạn sông. Nhiệm vụ của họ là dẫn thuyền vào giữa dòng rồi “đánh đâu thắng đó”. Tiếp theo là vòng thứ hai. Vòng này bổ sung thêm cổng tử thần, cổng sinh được bố trí ở hữu ngạn, và boongke của pháo đài có nhiệm vụ tiêu diệt những con tàu đi qua ở vòng đầu tiên. Phylum phôi thứ ba ít hơn, và phylum sinh ở giữa. Đi qua cửa ải này, lòng sông bỗng lặng sóng. Dahe là một con thủy quái đầy mưu mô. Những tảng đá như những tên lính hung hãn, tên nào cũng ngỗ ngược, ngang tàng và hiếu chiến. Một lần nữa, nhà văn mô tả Dahe thông qua sự uyên bác của anh ta trong các lĩnh vực quân sự, thể thao và võ thuật. Là một nhà thám hiểm tài ba, Nguyễn Tuân kể cho chúng ta nghe về hành trình nguy hiểm bằng những ngôn từ và liên tưởng vô cùng sinh động. Nỗi kinh hoàng của Đại Giang ngàn năm tuổi vẫn đang chiến đấu chống lại loài người. Có thể nói, Nhiếp Tuấn đã nêu bật khả năng điều khiển tự nhiên của con người qua việc miêu tả Thác Dahe. Nhưng cuối cùng, sự hung dữ của dòng sông mang lại tiềm năng thủy điện và kinh tế cho người dân và đất nước.

    Thật đáng sợ, nhưng sông lớn cũng là một dòng sông rất trữ tình. Vượt qua ghềnh thác Đá, sông lớn trở lại dòng sông êm đềm, hiền hòa. Không còn những tảng đá nhỏ nguy hiểm, không còn những tảng đá bất thường, dòng sông giờ đây êm đềm với đàn chuồn chuồn, bướm lượn. Ruan Tuan nhìn dòng sông như một cố nhân. Nhờ đó, anh hiểu được cái “êm đềm” quen thuộc và chất thơ của cảnh sắc thiên nhiên sông lớn. Dọc bờ là những bãi ngô non, bãi cói và những đàn hươu thong dong gặm cỏ. Dòng sông lớn không chỉ mang lại nguồn thủy điện mà còn bồi đắp phù sa màu mỡ cho vùng núi Tây Bắc. Con sông lớn, trong hoàn cảnh nào cũng có vẻ đẹp riêng. Khi di chuyển bằng đường hàng không, có người xem đó là “sợi dây đan chéo”, có người xem sông là “sợi tóc trữ tình, gốc tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc”. Theo cách nói của tác giả, “The Great River gợi lên những cảm xúc khác nhau cho mọi người.” Nước của Great River đổi màu theo thời gian. Nước sông vào mùa xuân có màu xanh ngọc bích, trong xanh quý phái, khác hẳn với Gan Heluo. Mùa thu, nước sông “chín đỏ”. Đặc biệt, nước của con sông lớn chưa bao giờ có màu đen “sình lầy” mà thực dân Pháp gọi như vậy. Rõ ràng, Ruan Tuan phải hiểu rất rõ về Dahe mới có thể khẳng định như vậy. Nó không chỉ để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của dòng sông mà còn thể hiện tình yêu của tác giả đối với dòng sông đặc biệt này. Dòng sông lớn cũng là dòng chảy của lịch sử chúng ta. Bởi vì, từ thời đại ly-tran, le, cảnh vật bên sông vắng lặng như một tấm ga trải giường. Đôi bờ sông vốn bình lặng, hoang sơ bấy lâu nay cần được đổi mới. Giá như tiếng còi tàu chở bao hối hả của miền xuôi lên Tây Bắc! Những câu văn của nguyễn tuấn như những bản tình ca êm dịu, vừa gợi vẻ đẹp hiện đại vừa đưa ta về với những kỉ niệm xa xăm mà giờ đây chỉ còn là âm vang.

    nguyễn nhìn ra sông lớn như một cố nhân, thể hiện tình cảm của mình đối với dòng sông kỳ lạ này. Với anh, Dahe không chỉ là sự sáng tạo đơn thuần, mà còn là sản phẩm nghệ thuật cần được nâng niu và khám phá. nguyễn tuấn cho ta thấy cái “chất vàng thử lửa” độc nhất vô nhị của tây bắc với dáng vẻ độc đáo và cảm nhận tinh tế. Non sông gấm vóc không chỉ là dòng sông mà nó là nhân tố làm giàu cho tương lai đất nước.

    Đọc Người lái đò trên sông , ta thấy rõ người ta cả đời đi tìm vẻ đẹp của Nguyễn Tuân. Không chỉ vậy, chúng tôi càng thêm yêu vẻ đẹp thiên nhiên của đất nước, mê mẩn vẻ đẹp tiềm ẩn của dãy núi Tây Bắc thân yêu.

    Trang Thị trường

    Lớp 12a1 – Trường THPT Ivy League 2, Thanh Hóa

    Một số chủ đề phổ biến liên quan đến công việc:

    Tham khảo: Lịch âm 22/5, âm lịch hôm nay Chủ Nhật ngày 22/5/2022 tốt hay xấu? Lịch vạn niên 22/5/2022

    • So sánh mối quan hệ giữa hình tượng người lái đò trên sông lớn và THPT
    • Dàn ý về hình tượng sông lớn liên quan đến các bài thơ trên sông Dương Tử >
    • Sự so sánh giữa cảnh trong văn của Huấn Cao với cảnh vượt thác vượt sông lớn

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button